Thầy tôi
Thầy tôi tóc bạc trắng đầu
Chở con đò cũ dãi dầu nắng mưa.
Lòng thầy chẳng quản sớm trưa
Vững tay lái, vẫn đưa đò sang sông.
Ngậm ngùi những chuyến đò đông
Khách sang khách nhớ đò không hỡi đò?
Mặc cho sóng cả xô bờ
Đò thầy đưa khách đến bờ bình yên.
Bây giờ gác mái chèo nghiêng
Lòng thầy vương vấn nỗi niềm đầy vơi.
Con đi khắp nẻo cùng nơi
Mong về bến cũ một thời đã xa.
Thầy như bóng cả cây già
Suốt đời con mãi vẫn là lộc non.
Hoàng Thị Tốn