Mỗi con người trưởng thành, khôn lớn, dù ở vị trí nào hay làm bất kì nghề nghiệp gì, bên cạnh công lao nuôi dưỡng của cha mẹ là sự dạy dỗ, dìu dắt của người thầy, người cô. Chính vì vậy "Tôn sư trọng đạo" đã trở thành một truyền thống quý báu của dân tộc ta từ ngàn đời nay.
Khi nhắc đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 là nhắc đến một ngày trọng đại, ý nghĩa, là ngày để mọi tầng lớp trong xã hội hướng về thầy cô – những người lái đò âm thầm, lặng lẽ, những người ươm mầm xanh cho đất nước.
Tôi nhớ như in ngày tôi vừa rời khỏi giảng đường sư phạm, bước chân vào trường Tiểu học Đồng Hoà, nhận nhiệm vụ giảng dạy – bắt đầu sự nghiêp trồng người – một trọng trách nặng nề nhưng vô cùng cao cả. Ngày đó, khi mới chập chững bước vào nghề, chưa có nhiều kinh nghiệm thực tế, tôi vô cùng lo lắng và băn khoăn cho công tác giảng dạy của mình. Nhưng khi nhìn thấy sự thơ ngây, hồn nhiên, năng động và ham học hỏi của các em học sinh như tiếp thêm cho tôi nghị lực, tôi đã nghĩ rằng mình cần phải cố gắng nhiều hơn để đáp lại sự kỳ vọng từ các em học sinh. Lựa chọn nghề dạy học, một nghề được cả xã hội tôn vinh, được gọi một cách trang trọng - những kĩ sư tâm hồn, hay được so sánh ví von một cách giản dị, thân thương: Người giáo viên - người chèo lái con đò tri thức, đưa các em cập đến bến bờ tươi sáng của tương lai. Để rồi ngày ngày tới lớp tôi rất hạnh phúc vì được chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng các em, chứng kiến những trò nghịch ngợm, hiếu động của tuổi học trò, cùng các em vượt qua những bài toán khó, những bài văn hay. Hạnh phúc biết bao khi mỗi lần đứng trên bục giảng nhìn xuống dưới lớp những cặp mắt học trò thơ ngây chăm chú lắng nghe tôi giảng bài. Đứng trước các em mọi lo toan, vất vả, cực nhọc của cuộc sống đời thường như được giải toả, chỉ còn đọng lại trong tôi tình yêu nghề, mến trẻ, lòng say mê với mỗi bài giảng. Và chính các em đã là nguồn động viên, cổ vũ tôi tâm huyết với nghề dạy học hơn. Chính các em là động lực thôi thúc tôi quyết tâm học tập và nghiên cứu phương pháp giảng dạy, rèn luyện kỹ năng nghề nghiệp của mình hơn nữa.
Sau hơn 2 năm công tác tại trường, cùng sống, cùng làm việc với các thầy cô giáo dưới mái trường này, tôi luôn nhận được sự quan tâm dìu dắt của các thầy các cô. Thầy cô không chỉ giỏi về chuyên môn, nghiệp vụ, cần cù, sáng tạo trong dạy học mà còn giàu lòng nhân ái, vị tha, tận tuỵ với sự nghiệp trồng người. Lòng nhiệt tình, tâm huyết với nghề của các thầy các cô đã truyền cho tôi nghị lực, niềm tin giúp tôi thêm yêu nghề, yêu người.
Tôi nhận thấy, trong thời kì hội nhập và sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ thông tin, học sinh được tiếp cận với rất nhiều ứng dụng của công nghệ hiện đại, đòi hỏi người giáo viên phải rèn luyện để trở thành tấm gương sáng về đạo đức lối sống, tác phong sư phạm,… không ngừng học hỏi nâng cao trình độ, thường xuyên tìm tòi, sáng tạo, cải tiến phương pháp giáo dục. Chính vì vậy bản thân tôi luôn tự học, tự bồi dưỡng để nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ củ mình.
Nhân dịp kỉ niệm 40 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tôi xin được gửi lời tri ân sâu sắc đến những thầy cô giáo đã từng dạy tôi cũng như những thầy cô hiện là đồng nghiệp đã giúp đỡ tôi trong thời gian qua. Cho phép tôi được thay mặt cho tập thể thế hệ những giáo viên trẻ của trường Tiểu học Đồng Hoà bày tỏ lòng biết ơn đối với các cấp lãnh đạo, các ban ngành đoàn thể ở địa phương và các bậc phụ huynh đã quan tâm, động viên, giúp đỡ tạo điều kiện thuận lợi để giáo viên chúng tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.
Tôi xin chân thành cảm ơn!